Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài
qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ.
Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ
háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu
bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng
có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói về
một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết
là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu.
Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi
sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am
tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu. Có người
yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay
hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại.
Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người
đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có
không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời.
Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà
kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết
thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười
huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu
thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù. Tình yêu
thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi
con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã
nói như vậy. Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao
chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững:
"Cuộc sống không thể thiếu tình yêu".
Trịnh công Sơn