|
TÔI ĐÃ THAM GIA NẠO HÚT THAI
Là một sinh viên Y Khoa, tôi chưa bao giờ biết xúc
động day dứt trước những cảnh nạo hút thai đang
diễn ra liên tục và hàng ngày tại những bệnh viện
mà chúng tôi đến thực tập. Nhưng từ ngày biết đến
chương trình Bảo Vệ Sự Sống, tôi thật sự rùng mình
khi nghĩ đến những hành động mà tôi đã làm trong
những năm qua.
Năm trước, tôi được phân thực tập tại một bệnh
viện phụ sản lớn nhất nhì nước. Vì thời gian thực
tập rất ngắn, khoảng 10 tuần cho 8 chuyên khoa nên
phải học thật tích cực mới nắm được hết kiến thức
của từng khoa. Khi chuyển đến khoa nạo hút, chỉ
tiêu của chúng tôi là phải xem tận mắt và phụ tận
tay cho được việc hút nạo ít nhất là... hai thai
nhi ! Vì đó là một bài học vừa lý thuyết vừa thực
hành để thi. Và để thi cho tốt, tôi đã năng nổ tìm
mọi cách làm cho được việc nạo hút thai đó...
Lúc đó tôi không hề biết công việc này là một tội
ác, mà chỉ nghĩ thuần túy là một bài học chuyên
môn Y Khoa được dạy đàng hoàng trong một trường
đại học nổi tiếng ở Sài-gòn. Vì thế tôi đã rất
thản nhiên vô tâm, không cần biết sản phụ nghĩ gì,
không hình dung ra được mình đang dứt bỏ sự sống
của một thai nhi có trái tim đang đập nhẹ nhàng,
đều đặn theo nhịp tim của mẹ nó.
Tôi còn nhờ người mẹ thai nhi hôm ấy còn trẻ lắm,
chỉ mới khoảng 18 tuổi, nét mặt ngây thơ bước vào
phòng hút thai, cô bé ngơ ngác một thoáng rồi cúi
gầm mặt xuống trước ánh mắt nhìn khinh chê và
những lời nói xúc phạm nặng nề của các bác sĩ, y
tá và hộ lý. Cô bé sợ sệt hỏi:
“Em phải nằm ở đâu ạ ?” Chị y tá trả lời cộc
lốc: “Qua bên kia !”
Cô bé trèo lên giường, nằm xuống với
hai bàn tay
nắm chặt chiếc áo váy của bệnh viện mới
cho mượn, mắt nhắm nghiền lại, lâu lâu mở ra nhìn
xem có ai đứng cạnh động viên và an ủi mình không.
Nhưng quanh quẩn toàn là những chiếc áo trắng đang
bận rộn với việc chuẩn bị các dụng cụ hút thai,
không ai thèm để ý tới em. Giật mình vì câu hỏi
bất ngờ của vị bác sĩ: “Thai mấy tuần ?” Em rụt rè
nhỏ nhẹ đáp lại: “Dạ tám tuần...” Bác sĩ lại sẵng
giọng: “Cố gắng chịu đựng chút nghe chưa ?”
Câu nói như một sự khởi đầu cho một cơn đau.
Khi những que inox tiệt trùng lạnh tanh được ấn
vào để nong rộng cổ tử cung, cô bé thấy đau nên
gồng mình ưỡn mông lên, thế là bác sĩ tuôn ra một
trận mắng xối xả: “Có nằm im không, tôi khỏi
hút đó, có gan làm thì... có gan chịu chớ !”
Tôi biết em đau lắm, đau cả thể xác lẫn tâm hồn.
Nhưng tôi không thể dừng tay để tìm lời an ủi em
được vì đang còn bận rộn mải mê với việc đặt ống
hút vào tử cung của em. Bật công tắc lên, tiếng
máy hút xình xịch, tôi nhìn thấy trôi trong ống
hút là từng mảnh thân thể của thai nhi. Người mẹ
trẻ đau, thai nhi cũng đau, và những người trong
phòng cũng đâm ra thoáng một chút trầm tư, không
còn ồn ào như trước, chắc họ cũng hiểu họ đang làm
gì.
Từng mảnh thịt đỏ hồng của cháu bé tám tuần tuổi
cứ dần dần bị hút tọt vào trong một chiếc bình.
Quái lạ, sao lúc ấy tôi lại vẫn lạnh lùng thản
nhiên đến thế nhỉ ? Thậm chí tôi còn thấy háo hức
vui mừng vì mình đã hút ra thành công một thai nhi.
Riêng cô bé thì cứ chốc chốc lại nhổm lên nhổm
xuống kêu la: “Đau quá chị ơi !” Vẫn không một ai
màng quan tâm tới lời van nài đó.
Thế rồi mọi sự cũng kết thúc, em vẫn còn đang đau
đớn lắm, đã phải ngồi dậy tự mặc quần áo, và đi
tới chiếc xe lăn với dáng người uể oải thểu não.
Tôi nghĩ thầm trong đầu: “Cô bé này cũng giỏi
đấy chứ, đau thế mà còn đi nổi”. Tôi và mọi người
lại bình tâm quay trở về với công việc chuẩn
bị cập rập cho một ca nạo thai kế tiếp. Bên ngoài
những người ngồi chờ để “được” nạo hút thai vẫn
còn đông lắm...
Rồi tới đợt thực tập khác, tôi chuyển qua việc
khuyên người dân kế hoạch hóa gia đình. Tôi đã
tiếp một gia đình nông dân nghèo đã có bảy đứa con
nhưng toàn là con gái. Ông chồng cứ bắt vợ mình
phải sinh cho được một thằng con trai mới chịu
thôi. Tôi đã khuyên, khuyên mãi mà ông chồng chẳng
chịu nghe.
Bực quá, tôi bèn thuyết dụ bà vợ đặt dụng cụ ngừa
thai vào tử cung với lời quảng cáo y như khi đi
giới thiệu sản phẩm cho các công ty, nào là rất
tiện lợi, không khó chịu khi quan hệ mà còn có thể
ngừa được thời gian tới mấy chục năm luôn. “Ổng sẽ
không biết đâu, chị yên tâm, chứ đẻ hoài đất
cũng không có mà ăn, mà chị thấy toàn bộ mấy đứa
nhỏ nó suy dinh dưỡng không, rồi lỡ đẻ không phải
thằng con trai nữa thì sao, lấy gì nuôi chúng,
suy dinh dưỡng nữa là cái chắc !” Tôi nói với
với người vợ với một giọng rất tự tin y như một
chuyên gia vậy, vì tôi đã được huấn luyện ở đơn vị
trước khi đi thực hành cộng đồng. Chị đã suy nghĩ
thật lâu, rồi quyết định đặt vòng, thế là tôi lại...
thành công !
Trong những năm qua, tôi sung sướng và tự hào với
những thành tích học tập cùng với những học bổng
tiên tiến bao nhiêu thì giờ đây, chỉ hai tháng
nay, tôi thấy luôn đau khổ, dày vò, và tuyệt vọng
bấy nhiêu sau khi biết đến chương trình Bảo Vệ Sự
Sống. Những tội lỗi này tôi có xoá sạch được không
? Chúa sẽ thứ tha cho tôi, nhưng còn chính tôi,
tôi có thể tha thứ cho mình được không ? Tại sao
công việc này, đối với thai phụ lẫn nhân viên y tế,
đều làm cho cả hai bên đau khổ mà nó lại vẫn cứ
được nhiều người chấp nhận nhỉ ?
Rồi sẽ tới ngày tôi và các bạn sinh viên Y khoa sẽ
trở thành các bác sĩ chuyên khoa sản, riêng tôi sẽ
phải hành xử trong nghề nghiệp của mình như thế
nào đây ?
Một sinh viên Y Khoa sắp ra trường, xin được giấu
tên.
Ngày Lễ các Thánh Anh Hài 2005








Hãy chuyển thông điệp này đến nhiều
người…
Tôi xin gởi đến bạn vì tôi biết chắc
bạn có lòng nhân hậu. Tôi cũng tin
bạn sẽ tiếp tục chuyển đến cho mọi
người, để họ cũng biết điều gì xảy ra cho một đứa
trẻ là nạn nhân của thảm kịch nạo phá thai và
nỗi đau đớn kinh hoàng mà nó phải trải
qua...
|
|